TheBank
Gửi yêu cầu tư vấn
Bảo hiểm nhân thọ: Tại sao cứ phải ước trong khi chúng ta có thể làm điều đó sớm hơn...

Bảo hiểm nhân thọ: Tại sao cứ phải ước trong khi chúng ta có thể làm điều đó sớm hơn...

0 Kiến thức bảo hiểm nhân thọ

Thebank.vn Tôi có một người bạn, anh ấy đã may mắn thoát khỏi lưỡi hái tử thần nhưng cảm thấy vô cùng hối hận vì sự vô tâm của mình. Sau khi nghe tâm sự của anh ấy, tôi quyết định chia sẻ với mọi người để chúng ta hiểu rõ, trân trọng hơn những gì mình đang có.
    Mục lục [

    Ẩn

    ]

Bố anh mất sớm, nhà chỉ còn ba mẹ con, anh là con trai cả, em gái anh vẫn đang đi học cấp ba. Đã 6 tháng nay, do quá mải mê kiếm tiền nên anh chưa thể về thăm nhà. Nghe tin mẹ ốm, anh cố gắng thu xếp 2 ngày cuối tuần để về thăm. Nhưng vừa với về chơi được nửa ngày, nơi anh làm việc lại có dự án đột xuất, muốn anh trở về thủ đô gấp để hỗ trợ. Anh vẫn đang trong độ tuổi coi sự nghiệp là trên hết, vì thế chẳng cần suy nghĩ nhiều, anh hẹn công ty đúng 4 tiếng nữa có mặt. Thế là anh vội vàng sắp xếp đồ đạc, chỉ vội nói với mẹ và em gái một câu: Con chuẩn bị lên thủ đô đây, mẹ và em ở nhà giữ gìn sức khỏe nhé. Con gửi mẹ ít tiền chăm sóc bản thân và nuôi em ăn học ạ.”

Anh lên đường, nhìn mẹ lần nữa trước khi bước lên xe mà tim bỗng dưng đau nhói. Hình ảnh mẹ tần tảo, lam lũ luôn hiện ra trong tâm trí. Tự nhiên, anh cảm thấy vô cùng chạnh lòng, 6 tháng về quê, tại sao không gác hết công việc ở lại với mẹ thêm chút nữa... Anh có ý định quay lại nhưng chợt nhận ra xe đã đi được khá xa nên anh lại thôi và tự an ủi: Cố gắng xong dự án này rồi về với mẹ lâu hơn.

Hãy trân quý những điều mình có và làm những điều mình muốn vì không ai biết trước được ngày mai

Đang mải nghe những bản nhạc mình yêu thích, anh bất ngờ nghe thấy rầm một tiếng, rồi cơ thể anh bị xê dịch va đập vào ghế, vào người bên cạnh, vào cửa kính trên xe, bất tỉnh ngay lập tức. Sau 3 ngày hôn mê, anh tỉnh dậy thấy mình đang nằm trong bệnh viện, bên cạnh có mẹ và em gái. Mẹ kể rằng, bác sĩ bảo anh bị thương do tai nạn, phần đầu có bị ảnh hưởng nhưng không quá nặng, còn chân tay thì bị gãy, cần thời gian khá lâu để phục hồi.

Chiếc xe khách anh đi vô tình bị chết máy, lại đúng ở đoạn ngã rẽ của đường cao tốc, liền bị hai chiếc xe đi đằng sau và ở ngã rẽ chuẩn bị nhập đường tông trúng. Tốc độ các xe lúc đó khá nhanh nên hầu hết hành khách trên xe đều bị thương, tài xế và 2 người khác xấu số hơn tử vong tại chỗ. Trong lúc va chạm, anh chỉ thấy xuất hiện duy nhất hình ảnh mẹ và đứa em gái trong tâm trí. Anh thực sự sợ và cảm thấy vô cùng hối hận.

Cuộc sống không ai lường trước được điều gì

Anh ước tại sao mình không thể ôm mẹ, không thể ở lâu hơn bên mẹ lúc đó. Trong những giây phút sinh tử ấy, anh cảm thấy sợ. Không phải anh sợ chết, mà là anh sợ không được gặp lại mẹ, không còn cơ hội để báo đáp mẹ. Hơn một năm đi làm, lần về thăm mẹ lâu nhất là được 5 ngày tết, còn lần này anh chỉ ở bên mẹ đúng nửa ngày. Anh ước giá như mình đừng quá tham công tiếc việc, có thể ở bên mẹ và em gái lâu hơn chút. Lúc đó, anh như muốn khóc và chỉ ước thời gian có thể quay trở lại...

Trong bệnh viện, người thân duy nhất của anh không ai khác mà chính là mẹ và em gái anh. Nghe tin anh bị tai nạn, họ bỏ tất cả công việc hiện tại để đến bên anh. Lúc tỉnh dậy, anh mở mắt nhìn họ mà không giấu được cảm xúc. Hai hàng mi của anh lăn xuống những dòng nước mắt xấu hổ và cảm thấy bất hiếu. Họ có thể hi sinh tất cả để đổi lấy những thứ tốt đẹp, những giây phút hạnh phúc cả gia đình bên nhau. Họ có thể đánh đổi mọi thứ để cho anh được lành lặn, cho anh được bình an như bao người bình thường khác, vậy mà tại sao anh lại không thể...

Ra viện, anh bàng hoàng khi biết tin, ngôi nhà ông nội để lại cho bố mẹ anh đã được mang đi cầm cố để có tiền chữa trị cho anh. Anh cảm thấy mình rất vô dụng lúc này, 24 tuổi đầu anh chưa làm được gì báo hiếu cho cha mẹ, mà còn khiến mẹ cảm thấy phiền lòng. Anh xin lỗi mẹ, anh hứa sẽ không bao giờ rời xa mẹ nữa, anh sẽ cố gắng làm lụng để kiếm tiền trả nợ nhưng tự dặn mình phải đặc biệt quan tâm đến gia đình. Và anh đã làm được. Sau lần đó cứ 2 tuần một lần anh đều cố gắng sắp xếp công việc để về thăm mẹ và động viên em gái cố gắng học hành chăm chỉ. Dù bận đến đâu anh cũng xin khất lại ít nhất 1 ngày, trước khi đi anh không bao giờ quên ôm mẹ thật lâu. Anh sợ một ngày nào đó, anh không còn được ôm mẹ nữa.

Tham gia bảo hiểm nhân thọ ngay khi còn có thể để trao đi yêu thương cho những người mình yêu thương nhất

>>> Xem thêm: Tham gia bảo hiểm nhân thọ muộn, bạn vừa phải trả giá, vừa phải trả tiền

Trao đi yêu thương ngay khi còn có thể vì chúng ta sẽ không bao giờ biết được ngày mai. Bảo hiểm nhân thọ, đồng hành cùng bạn trong suốt mọi giai đoạn, chặng đường của cuộc sống. Nếu chưa mang đến hạnh phúc cho người khác thì cũng đừng tạo ra phiền muộn chỉ vì sự vô tâm và hời hợt của bản thân. Tham gia bảo hiểm nhân thọ sớm, ngay hôm nay là để phòng cho những lúc rủi ro bất ngờ xảy đến trong tương lai. Và hơn hết, bảo hiểm sẽ thay bạn chăm sóc những người mình yêu thương nhất khi bạn “không thể”.

Đừng đợi chờ ngày mai, đừng để phải nói từ ước trong khi hiện tại chúng ta có thể thực hiện điều đó một cách dễ dàng.

TƯ VẤN Bảo hiểm nhân thọ

Đánh giá bài viết
Bảo hiểm nhân thọ: Tại sao cứ phải ước trong khi chúng ta có thể làm điều đó sớm hơn...
5 1

Bài viết có hữu ích không?

Không
MỞ TÀI KHOẢN TƯ VẤN VIÊN MIỄN PHÍ
Kết nối với khách hàng có nhu cầu chính xác


Bình luận

Nội quy : nhận xét có tối thiểu 10 ký tự, gõ tiếng việt có dấu, không chứa nội dung tục tĩu. Nếu bị báo cáo vi phạm quá 10 lần bị baned nick.

Gửi bình luận
bình luận
Sắp xếp : Mới nhất

Bài viết mới nhất

*/?>